Bởi vì Dạ Minh nói bản thân thân thể không khỏe, không tiện tham dự tiệc tối. Nên phụ tử Lâm Thần cũng không thể cưỡng cầu y. Chỉ dặn dò quan tâm vài câu, sai người mang rượu thịt tới cho y, liền đã ra ngoài tiếp đãi khách nhân.
Nửa đêm nằm ở trong phòng, lăn lộn không ngủ được. Dạ Minh liền cầm lấy bình rượu trên bàn, đẩy mở cửa phòng đi ra ngoài.
Dạ Minh cùng Quân Du Ninh được sắp xếp ở chung một tiểu viện. Nên không cần bước mấy bước, y liền đã xuất hiện ở trước cửa phòng của hắn.
Nâng tay, không chút do dự gõ vang cửa phòng, Dạ Minh liền mở miệng gọi :"Quân Mặc, ngươi đi nghỉ chưa a?"
Dạ Minh mới không thừa nhận chính mình đang cố ý đâu. Bởi vì y lớn tiếng như vậy, dù Quân Du Ninh đã đi ngủ đi nữa, khẳng định cũng sẽ bị y làm thức.
'Bịch bịch bịch'
Tiếng gõ cửa như bùa đòi mạng rốt cuộc cũng nhận được đáp lại khi Quân Du Ninh mở cửa ra.
Bởi vì động tác của hắn quá mức đột ngột, nên bàn tay của Dạ Minh kém chút liền đã đập lên trên ngực hắn. Nhưng cũng may là y phản ứng nhanh. Ngay khi bàn tay sắp rơi xuống liền đã lập tức thu lại kịp, đổi thành vò đầu.
"Ha...ha...Đêm khuya ghé thăm, làm phiền sư đệ rồi. Không biết sư đệ có nhã hứng cùng sư huynh đối ẩm một chút hay không..."
Có thấy chưa? Mới vừa nãy còn một tiếng Quân Mặc, hai tiếng Quân Mặc, bây giờ liền đã biến thành 'sư đệ' rồi.
Liếc nhìn Dạ Minh, Quân Du Ninh rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131804/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.