Vì đã nhận lời tham gia phóng sự cùng Thanh Trà và Cao Lâm nên Ngọc Nhi cũng gọi điện thông báo trước cho chị Tâm về dự định của mình. Ai dè chỉ mới nói hôm qua mà hôm nay chị quản lý khó tính đã có mặt ngay trước cửa nhà Thanh Trà khiến cô bất ngờ há hốc mồm. Vừa ra mở cửa, Ngọc Nhi đã đứng sững ở đó nhìn người quản lý lâu ngày không gặp: "Sao chị lại tới Hội An rồi?"
Chị Tâm thấy dáng vẻ buồn cười của cô thì cau mày nói: "Sao? Chị không được phép tới à? Chị thấy em không chuyên tâm làm việc nên tới đốc thúc em một chút." Ngọc Nhi lách người qua một bên ngỏ ý mời chị vào nhà. Chị Tâm cũng không khách sáo mà kéo một chiếc vali nhỏ vào theo.
Thật ra ngoại hình chị Tâm không đến mức gọi là khó coi chỉ là chị vẫn không thích để lộ vẻ xinh đẹp của mình ra bên ngoài. Khuôn mặt vốn đáng yêu mũm mĩm lại vì chị cố tình đeo thêm cặp kính dày cộp mà trở nên lạnh lùng, xa cách. Mái tóc dài, xoăn nhẹ gợn sóng xinh đẹp lại bị chị giấu đi, búi gọn lên cao. Phong cách ăn mặc thì giản dị, kín đáo giống hệt những bà cô già từ thập niên chín mươi vậy.
Ngọc Nhi đã không ít lần càm ràm về vấn đề trang phục và cặp kính của chị nhưng chính chủ thì cứ bỏ ngoài tai không thèm nghe. Đến bây giờ cô đã hoàn toàn bất lực trước chị biên tập chính kiêm quản lý của mình này. Cô đi rót cho chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-noi-ay-co-anh/2900566/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.