Trong đêm hè nóng bức ẩm ướt, lá cây ngô đồng Pháp bay xào xạc.
Tiết Tuyển nhận ra người vừa bước xuống xe…
Tông Khánh Lâm, cha của Tông Anh.
Lửa giận trong lòng đột nhiên bùng cháy, cô buông tay Tông Anh ra, không nói lời nào đứng sang bên cạnh, liếc về phía Tông Anh.
Tông Anh đương nhiên cũng nhận ra Tông Khánh Lâm, cô chỉnh lại đồng phục, chào một tiếng: “Ba.”
Tông Khánh Lâm nhìn lướt qua hai người, một lúc sau mới nói một câu: “Lên nhà đi.”
Tông Anh im lặng, Tiết Tuyển Thanh tức giận quay mặt đi.
Cuối cùng, Tông Anh xoay người, lấy chìa khoá mở thiết bị bảo vệ, mở cửa mời họ vào.
Tông Khánh Lâm vào nhà trước, Tiết Tuyển Thanh trưng bộ mặt nhặt nhẽo, cúi đầu lấy bao thuốc lá, từ chối bằng giọng không lấy gì làm thân thiện: “Tôi không lên đâu, tôi đứng đây hút thuốc.”
Tông Anh tôn trọng quyết định của cô, buông tay để mặc cửa tự động khép lại. Cách lớp cửa thuỷ tinh, điếu thuốc trong tay Tiết Tuyển Thanh loé lên trong bóng tối.
Tông Khánh Lâm đã lâu chưa tới nhà trọ 699, có thể là mười năm, cũng có thể lâu hơn. Hôm nay lại đột nhiên đến thăm thế này, thật hiếm có!
Trong thang máy, cả hai cha con đều không nói lời nào, trước khi mở cửa, Tông Khánh Lâm mới lên tiếng: “Họ báo cho ba biết mày mất tích, ba nghĩ mình nên đến đây một chuyến. Rốt cuộc mày đã đi đâu vậy?”
Tông Anh không hề tốn sức thuật lại lời nói dối lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155148/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.