Vì sao lại không công tác ở bệnh viện nữa?
Mãi đến khi chụp X-quang xong, thậm chí sau khi xuất viện, Tông Anh vẫn chưa nghĩ ra câu trả lời.
Thực ra đáp án là gì không quan trọng, bởi tình cảm cô dành cho công việc hiện tại hoàn toàn không kém tình cảm và lòng nhiệt huyết cô dành cho khoa giải phẫu thần kinh trước kia, chỉ cần hiểu rõ điều này là đủ rồi.
Thời hạn lấy báo cáo là ba ngày sau, lúc Tiểu Đới gọi tới, Tông Anh vừa chuyển từ hiện trường vụ án đến nhà tang lễ, nạn nhân tử vong vì ngã từ trên cao xuống, điền xong một nửa giấy tờ thủ tục, cô bắt máy.
“Sư tỷ, chị nhanh chóng đến đây một chuyến đi.”
“Chị còn chưa xong việc, khi nào rảnh chị sẽ đến lấy báo cáo.”
Cô điềm tĩnh nói, như thể chuyện này không liên quan gì tới mình, cũng không cần quá để tâm. Trái lại, ở đầu dây bên kia, Tiểu Đới thở dài: “Sư tỷ, sao chị có vẻ tiêu cực thế?”
“Đâu có.” Tông Anh nói, “Chị đã xem qua kết quả sàng lọc bước đầu, tình trạng của mình ra sao, chị biết rõ, sốt ruột cũng chẳng có tác dụng gì.” Cô đặt bút xuống, đi ra ngoài cửa, nhìn về phía công viên tưởng niệm xanh um tươi tốt trước mặt: “Chi bằng em cứ nói qua kết quả hội chẩn cho chị nghe đi?”
Đầu dây bên kia, Tiểu Đới điều chỉnh lại cảm xúc, nói: “Sau khi hội chẩn, bên em cho rằng, mặc dù tình trạng bệnh khá phức tạp và vô cùng nguy hiểm, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155145/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.