Lúc Tông Anh quyết định tiến lên, đối phương còn chưa hút xong điếu thuốc.
Anh ta ngẩng đầu lên quan sát cô, điếu thuốc lẳng lặng cháy trong khung trời lam sẫm, làn khói mỏng manh, vừa thổi liền tan.
“Xin hỏi anh có phải là sĩ quan Thịnh không?” Tông Anh hỏi vậy.
Thịnh Thanh Hòa nhìn thẳng cô gái đang tùy tiện lại gần mình, thoáng cụp mắt, tiếp tục hút nốt phần còn lại của điếu thuốc: “Biết tôi à?”
“Tôilà bác sỹ của anh Thịnh Thanh Tường, tôi từng trông thấy ảnh anh trongdinh thự nhà Thịnh.” Tông Anh băn khoăn về mối quan hệ không vui giữaThịnh Thanh Nhượng và nhà họ Thịnh, để tránh xin giúp đỡ không thuậnlợi, cô không nhắc tới mối quan hệ giữa mình và Thịnh Thanh Nhượng trước mặt anh ta.
Cô nói, liếc về phía điếu thuốc lá trong tay anh ta, còn dư lại nửa điếu, cô có đủ thời gian để kể rõ tình hình.
Thịnh Thanh Hoà liên tục quan sát cô – quần áo gọn gàng đơn giản nhưng khôngsạch sẽ, áo sơ mi trắng loang lổ vết máu, trên giày cũng dính máu và vết bẩn, đôi tay mảnh dài mạnh mẽ, trong lòng ôm một đứa trẻ sơ sinh, mộtbé trai nhút nhát e lệ đứng lấp ló sau lưng.
Rõ ràng là dáng vẻ chật vật thường thấy thời chiến, nhưng cô thoạt nhìn có chút khác biệt, như thể không thuộc về thế giới này.
“Vậy nên?” Thịnh Thanh Hoà rũ tàn thuốc, cố ý hỏi: “Vì sao lại tìm tôi?”
“Anh Thịnh Thanh Tường vừa thực hiện ca mổ cưa chân, sau khi mổ bị nhiễmtrùng nghiêm trọng, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155119/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.