Cái ôm này đến quá bấtngờ, cho dù Tông Anh chỉ đưa tay phải ra ôm nhẹ một cái, nhưng sau lưngThịnh Thanh Nhượng lại đột ngột căng cứng một cách mất tự nhiên.Tông Anh không phát hiện ra sự thay đổi của anh, nói xong một câu ngắn ngủiliền buông tay ra, khôi phục thái độ giải quyết công việc: “Tôi đi xemtình hình bệnh nhân xem sao, túi thuốc ở đâu?”
Thịnh Thanh Nhượng lấy lại tinh thần, nói bằng giọng ôn hoà cố hữu: “Đi cùng tôi.”
Lúc này, tiếng đàn dương cầm ở tầng dưới cũng im bặt, chị hai nói với côút: “Mày không có việc làm phải không! Giờ này mà còn đánh đàn dương cầm hả?”
Thanh Huệ nhìn anh tư ngồi trên ghế sô pha, nói: “Là anh tư bảo em đàn một bài xem có tiến bộ không?”
Chị hai lập tức trợn mắt nhìn cô, nói: “Nó là thầy giáo của mày à? Bảo màyđánh đàn thì mày đánh đàn sao?” Nói xong, nghiêng đầu nhìn lên tầng hai, trông thấy Tông Anh và Thịnh Thanh Nhượng cùng nhau vào phòng anh cả,chị ta cũng lập tức chạy lên.
Lúc chị hai đẩy cửa xông vào phòng, Tông Anh đang kiểm tra xung quanh vết mổ trên chân anh cả.
Chị hai đang định mở miệng, Tông Anh đột nhiên quay lại, khuôn mặt bị khẩutrang che kín hơn một nửa, hai tay đeo găng giơ lên, ánh mắt sắc bén,giọng nói ồm ồm: “Bệnh nhân cần nghỉ ngơi trong môi trường vô khuẩn, mời chị tạm thời rời khỏi đây.”
Đối mặt với vẻ mạnh mẽ chuyên nghiệpcủa cô, chị hai đột nhiên ngậm miệng, thoáng nhìn thấy Thịnh ThanhNhượng đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155117/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.