Trong xe, tiếng trẻ con khóc dần dần ngừng lại, Thịnh Thanh Huệ vẫn dõi mắt ra bên ngoài.Vẻ hoảng sợ, không chắc chắn trên khuôn mặt bị thay thế bởi bất đắc dĩ vàchán nản, nét mặt cô đầy uể oải, tâm trạng sa sút: “Em vừa nói gì vậy…Trường học tổ chức cho chúng em đến viện phúc lợi là chuyện từ mấy tháng trước, hiện tại ngay cả trường học cũng bị nổ tung, tình hình trongviện phúc lợi đâu khá hơn là bao…”
Cô thì thào rời rạc, chối bỏ toàn bộ lời tự thuyết phục bản thân trước đó.
Đường đến viện phúc lợi bị huỷ hoại, liệu còn con đường nào khác để đi không?
Bởi vậy, ngoại trừ Thịnh Thanh Huệ, Tông Anh cũng rơi vào im lặng và khóxử. Hai đứa bé đều do cô dẫn đến nhà họ Thịnh, nếu lúc ấy ở Hoa Giới, cô không đưa tay giúp đỡ, có lẽ sẽ không làm cô út Thanh Huệ buồn rầu nhưbây giờ.
Tông Anh vô thức mím môi, suy nghĩ biện pháp giải quyết.
Cô tất nhiên không thể đưa hai đứa bé này đến năm 2015, nhưng với tìnhhình trước mắt ở Thượng Hải, những gia đình bình thường phần lớn đềunghĩ cách rời khỏi đây, chạy không thoát thì rối rít cân nhắc nên tiếtkiệm tư liệu sinh hoạt thế nào, muốn tìm một gia đình thích hợp nhậnnuôi hai đứa bé tại thời điểm này quả là rất khó.
Khó thì khó, chung quy cũng phải thử tất cả các biện pháp xem sao, cô nghĩ.
“Cô Thịnh…” Tông Anh rốt cuộc mở miệng, quyết định nhận lấy trọng trách trên người Thanh Huệ.
Ai ngờ còn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155111/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.