Mới đầu Thịnh Thu Thật cho rằng cô đang hỏi người trong tấm ảnh đầu tiên,lúc nghiêng đầu lại gần mới nhận ra cô đang hỏi bức ảnh thứ hai.Tấm ảnh đen trắng chiếm gần hết màn hình, khung cảnh ấm áp, tâm trạng ainấy đều vui vẻ, trong mắt Thịnh Thu Thật, đây chỉ là ảnh chụp gia đìnhnhững năm ba mươi của thế kỷ trước, nhưng với Tông Anh mà nói, đây làhình ảnh cô tận mắt chứng kiến nửa ngày trước…
Lúc này, nó nằmtrên màn hình 4.7 inches, Thanh Huệ đang cười, A Lai cũng đang cười, đứa trẻ trong lòng im lặng ngủ, hết thảy tựa như vừa xảy ra cách đây khônglâu, nhưng cơn lũ năm tháng rõ ràng đã bào mòn nó gần một thế kỷ.
Thịnh Thu Thật không nhận ra sự kinh ngạc của Tông Anh, ánh mắt anh dừng lạitrên màn hình vài giây ngắn ngủi, hào phóng nói: “Em hỏi bà Thịnh à? Bàấy là mẹ nuôi của ông nội anh.”
Tông Anh một tay cầm điện thoại di động, tay kia đột nhiên buông xuống.
Nghi vấn này vừa nảy ra trong đầu cô, ngay lập tức được Thịnh Thu Thật xác nhận.
Tông Anh bối rối một lát, nghiêng đầu nhìn về phía phòng tắm rồi trả điệnthoại di động cho Thịnh Thu Thật, bước đến tủ cạnh cửa trước, lấy mộthộp thuốc lá, nhanh chóng châm một điếu, lại quay về phòng khách bật tivi, chỉnh âm lượng lên mức cao nhất.
Ti vi đang phát bản tin về vụ tai nạn giao thông và vụ nổ liên hoàn nghiêm trọng mấy ngày trước,trong tiếng phỏng vấn quần chúng huyên náo, Tông Anh cúi đầu rít mộthơi, hỏi Thịnh Thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155109/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.