Tông Anh còn chưa kịp cầm lại túi thuốc trong tay anh, cửa thang máy đã mở ra.Cô đành từ bỏ ý định, nói với Thịnh Thanh Nhượng “Đi theo tôi”, rồi đi thẳng ra ngoài.
Thịnh Thanh Nhượng thả lỏng nắm tay như trút được gánh nặng, cùng cô ra khỏithang máy, lập tức thấy Tông Anh rẽ sang hành lang bên phải.
Đitrên tấm thảm dày, mỗi bước chân đều khẽ khàng, ánh đèn ấm áp rọi xuốngđỉnh đầu khiến mái tóc ẩm ướt của cô ánh lên nét dịu dàng. Thịnh ThanhNhượng đi sau lưng cô, trong lòng trào dâng một cảm giác quen thuộc,tiếng Pháp gọi là Déjà vu…
Mười ngày trước, trước khi khách sạnHoa Mậu bị đánh bom, anh cũng dẫn cô đi xuyên qua hành lang như vậy, cóđiều ánh sáng và mùi hương nơi đó khác hoàn toàn… Bên ngoài không cótiếng bom đạn, chìa khoá mở cửa cũng đổi thành thẻ mở cửa phòng gắn chip thông minh, chỉ có người là không thay đổi.
Cửa phòng mở ra, Tông Anh bước vào, gài thẻ mở cửa phòng vào hộp kỹ thuật, căn phòng nháy mắt sáng lên.
Cô mở cửa ra, thoáng dịch sang một bên mời anh vào trong, đồng thời đưatay cầm chiếc túi trong tay anh, cúi đầu đề nghị: “Anh đi tắm trước đi,tắm xong lại xử lý vết thương sẽ ổn thoả hơn.”
Thịnh Thanh Nhượng nhất thời đứng không nhúc nhích, Tông Anh ngẩng đầu lên hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
“Không.” Giọng anh có chút gì đó bối rối, nói xong liền vội vàng xoay người vào phòng tắm, đóng cửa lại.
Tông Anh đi đến trước sô pha, đặt túi thuốc lên bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155102/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.