Tiếng mở cửa chợt vang lên, nhịp tim Tông Anh lập tức đập, sống lưng căng cứng.
Cô luống cuống thu dọn bài thi và tài liệu dính vết máu trải trên giường bệnh, sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói: “Xin hỏi cô là ai?”
Nghe tiếng, Tông Anh ngoảnh lại, thấy đối phương là bác sĩ kiểm tra phòng, trái tim vừa nhảy lên cổ họng bỗng rơi xuống, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch do kinh hãi bất thình lình, đôi môi mỏng trắng bệch, tay cầm cặp sách run nhẹ.
Tông Anh nhét di động xuống dưới chăn, lại thấy bàn tay kia kháng cự.
Cô trả lời bác sĩ kiểm tra phòng: “Tôi là chị của thằng bé.”
Bác sĩ liếc thiết bị giám sát, nhíu mày nhìn về phía Tông Anh mặc trang phục bệnh nhân, nhanh chóng nhớ lại cuộc xung đột xảy ra trong phòng khám, nói: “Cô là chị cậu bé à? Vừa tán gẫu chuyện gì mà khiến cậu bé kích động vậy?” Nói xong, anh ta lại nhìn thiết bị giám sát, có phần không hài lòng trách móc: “Hiện tại cậu bé cần tĩnh dưỡng, sao có thể để tâm trạng cậu bé dao động nhiều như vậy?”
Tông Anh gật đầu đáp “Tôi hiểu rồi”, lúc này Tông Du vẫn đẩy di động ra ngoài, cố gắng ra hiệu cho Tông Anh mang di động đi.
Tông Du hít thở khó khăn hơn, nhưng ánh mắt trước sau luôn tập trung vào chiếc cặp trên tay Tông Anh, cách mặt nạ ô xy, cậu bé thay đổi khẩu hình một cách khó nhọc, chỉ lặp đi lặp lại hai chữ: “Cầm… đi.”
Tông Anh quay đầu nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155055/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.