Nói xong, Thịnh Thanh Nhượng cúp điện thoại, tay còn lại đưa qua hông Tông Anh, quay số trên điện thoại bàn, liên lạc phòng tuần bộ Cục Giao Thông Vận Tải.
Sau vài lần nối máy, anh trình bày rõ với người phụ trách về tình hình của chị hai, khẩn cầu đối phương hỗ trợ lưu ý, nếu có tin tức mong họ trước tiên báo cho anh.
Qua lời kể của anh, Tông Anh được biết, sáng sớm chị hai ra ngoài, nói là đi mua bánh ngọt, nhưng đến chiều tối mà vẫn chưa có tin tức gì, Thanh Huệ thấy hoảng sợ liền gọi điện thoại cho Thịnh Thanh Nhượng, nhờ anh hỗ trợ tìm kiếm.
Lẽ ra một người trưởng thành ra ngoài làm việc, dẫu về muộn cũng không có gì ghê gớm, nhưng hiện tại là thời chiến, mọi chuyện không thể đem so với ngày thường, Thanh Huệ không yên lòng và lo âu cũng không dư thừa.
Thịnh Thanh Nhượng đặt ống nghe xuống, cụp mắt đối diện với ánh nhìn của Tông Anh: “Có chuyện gì vậy?”
Tông Anh không đáp, vẫn nghiêng người ngẩng đầu nhìn anh – anh mặc đồ ngủ, đầu tóc chưa khô mà đã đi ngủ nên xoã tung mất trật tự, vừa tỉnh ngủ, trên mặt thiếu sự khách sáo duy trì khoảng cách, trái lại, thoạt nhìn càng thêm chân thật.
Thịnh Thanh Nhượng nhận ra cô đang quan sát mình, phút chốc đưa mắt sang chỗ khác, nghiêng đầu nhìn đồng hồ để bàn.
Năm giờ mười bảy phút chiều, nghĩa là anh đã ngủ trên ghế sô pha gần mười hai tiếng đồng hồ, mà Tông Anh cứ như vậy nhìn anh ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155051/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.