Không ai biết họ đã nghe bao lâu.
Thân hình gầy gò của Hình Học Thục lảo đảo, gần như sắp khuỵu xuống.
Tông Khánh Lâm một tay dùng sức đỡ lấy vai Hình Học Thục, đưa mắt về phía người mở cửa là Tông Anh.
Sau hôm chia tay trong không vui ở biệt thự, hai cha con chưa nói chuyện với nhau câu nào, đối mặt trong trường hợp này, trong lòng cả hai đều dậy sóng, tờ giấy mỏng kéo căng bên ngoài mắt thấy sắp bị sóng lớn xé rách, Tông Anh lên tiếng trước. Cô nói: “Ba chỉ cần nói cho tôi biết, cái chết của mẹ có liên quan đến ba không?”
Cô gằn rõ từng chữ một, giọng nói trong hành lang yên tĩnh trống trải lạnh lùng khác thường.
Tông Khánh Lâm siết chặt nắm đấm, nhịp thở rõ ràng tăng nhanh, cánh mũi không ngừng phập phồng, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng lúc nói chuyện, hàm răng đều run rẩy: “Cái chết của mẹ mày liên quan gì đến tao? Chẳng phải tao đã bảo mày đừng điều tra sao?!”
Từ trước đến nay, ông ta luôn đinh ninh rằng Nghiêm Mạn có vấn đề về tinh thần nên mới tìm đến cái chết, nhiều năm trôi qua, dù cũng từng sinh lòng hoài nghi, nhưng so với sự thật, tự sát là suy đoán dễ khiến người ta chấp nhận hơn cả. Hiện thời, đoạn ghi âm bày ra trước mặt, phải thừa nhận không chỉ sự thật Nghiêm Mạn không tự sát, mà còn phải thừa nhận từ trước đến nay ông ta luôn lừa mình dối người để sống yên tâm thoải mái – “Mẹ mày bị bệnh, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155041/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.