Tông Anh trở lại trang tìm kiếm, tìm kiếm dấu vết để lại, nhưng mở hết các trang cũng không thể tìm được bất kỳ ghi chép nào có liên quan đến nguyên nhân cái chết của Thịnh Thanh Nhượng.
Cô từng thay rất nhiều người điều tra người chết, song về cái chết của Thịnh Thanh Nhượng, điều cô biết lại chỉ là một ngày.
Nỗi hoảng sợ xưa nay chưa từng có ập tới, trong đêm thu mát mẻ, trán lại toát mồ hôi lạnh, Tông Anh khép máy tính lại, nhắm mắt trong chốc lát để lấy lại bình tĩnh, sau đó mở ngăn kéo. cầm chiếc đồng hồ đeo tay Omega Thịnh Thanh Nhượng tặng cô, kim đồng hồ chỉ 9 giờ 49 phút, còn 11 phút nữa là anh đến thời đại này, mà từ giờ cho đến lúc anh lại rời khỏi thời đại này chỉ còn 8 tiếng 11 phút.
Nhưng hiện tại anh đang ở đâu? Cô không biết.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên trong căn phòng yên tĩnh làm Tông Anh giật thót mình, cô vội vã đứng dậy, gần như chạy tới phòng khách để nhận điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến giọng Tiết Tuyển Thanh.
Nhìn giường bệnh trống trơn, Tiết Tuyển Thanh hỏi cô: “Sáng mai phẫu thuật, muộn thế này rồi, cậu không ở bệnh viện nghỉ ngơi, về nhà làm gì?”
Tông Anh trả lời: “Giúp tôi một việc.”
Nhận ra nỗi lo âu khác thường trong giọng nói của cô, Tiết Tuyển Thanh liếc y tá bên cạnh, hỏi: “Chuyện gì?”
Tông Anh nhắm mắt, nói: “Mở ngăn kéo tầng thứ nhất của tủ đầu giường, bên trong có một chiếc di động.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155037/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.