Mạc Cửu Chương và Hà Dung Chỉ ở lại chơi một tiếng mới rời đi. Mạc Thiệu Khiêm nói anh còn có việc nên sẽ tới công ty một chuyến.
Đợi mọi người đi hết, Giai Kỳ lén lén lút lút đi tìm Tiểu Mạt. Từ lúc cô mang thai, mọi người đều không cho Tiểu Mạt tới gần cô, cũng không cho cô chơi với Tiểu Mạt. Điều duy nhất được phép đó là cô chỉ được nhìn Tiểu Mạt từ xa.
"Tiểu Mạt." Giai Kỳ khẽ gọi, Tiểu Mạt từ trong thư phòng chạy ra, vẫy vẫy cái đuôi, sủa gâu gâu hai tiếng.
Giai Kỳ cúi xuống bế Tiểu Mạt lên, nựng nựng bên má nó, quay người định đi vào phòng ngủ thì thấy Mạc Thiệu Khiêm đứng đằng sau, cô giật mình.
Mạc Thiệu Khiêm quay về lấy tài liệu lại bắt gặp ngay cảnh cô lén lén lút lút ôm Tiểu Mạt, nhất thời có chút dở khóc dở cười.
Cô hết nhìn anh rồi lại nhìn Tiểu Mạt trong lòng mình, lúng túng: "Em..em..."
Mạc Thiệu Khiêm khẽ cười, đi tới xoa xoa đầu cô, giọng điệu ôn nhu: "Nếu em thích thì có thể bế được mà, không cần phải lén lút như vậy."
"Nhưng... ba mẹ không cho." Giai Kỳ buồn buồn nói, Tiểu Mạt phẫn nộ gâu một.
"Anh sẽ nói với ba mẹ."
"Thật sao?" mắt Giai Kỳ đột nhiên phát sáng, nhìn anh như nhìn thấy đấng cứu thế.
"Thật." Nụ cười trên khóe môi Mạc Thiệu Khiêm càng sâu.
- ---
Sau 2 tháng, tình hình ốm nghén của cô cũng đỡ hơn, cả Mạc gia ai cũng thở phào vui mừng, bắt đầu công tác tẩm bổ cho cô.
Chỉ sau một tuần cô liền tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-em-la-vo-anh/1404991/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.