"Chào bác Phương." Giai Kỳ cười đến xán lạn.
"Mau ngồi mau ngồi." Phương Bằng Khải vội vàng rót nước.
Giai Kỳ cùng Phương Dư Khả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cô từ tốn nhâm nhi trà, không có ý định sẽ nói mục đích hôm nay đến.
Hai bố con họ Phương nhìn nhau, cuối cùng thì Phương Dư Khả vẫn là người lên tiếng trước.
"Giai Kỳ, chuyện lần trước tớ nhờ cậu.."
"Ồ? Chuyện đó hả?" Giai Kỳ nhướng mày, đặt tách trà xuống bàn.
"Cậu có thuyết phục được Khiêm không? Anh ấy có đồng ý giúp không?" Phương Dư Khả kích động nắm lấy tay Giai Kỳ.
Cô nhíu mày, hất tay Phương Dư Khả ra, trừng mắt: "Tên chồng tớ không phải cậu muốn gọi là gọi được!"
Phương Dư Khả trố mắt ngạc nhiên, Phương Bằng Khải cũng ngạc nhiên không kém.
"Đây." cô đặt tập tài liệu lên trên bàn rồi đẩy về phía Phương Bằng Khải.
Ông nhíu mày nhìn tập tài liệu, phân vân nửa phút, cuối cùng vẫn mở ra xem.
"Đây..!!!" ông kích động đứng dậy.
"Thế nào?" Giai Kỳ nhoẻn miệng cười, đôi mắt to tròn long lanh nheo lại thành mảnh trăng non.
"Cô...cô muốn làm gì?" Phương Bằng Khải ôm ngực, khuôn mặt nhăn nhúm, tập tài liệu rơi xuống đất.
"Ba!!" Phương Dư Khả vội lao tới đỡ, dìu ông ngồi xuống ghế rồi nhặt tập tài liệu lên.
"Đây..đây là??" lần này đến lượt Phương Dư Khả trợn mắt, run run nhìn Giai Kỳ: "Cô....cô muốn làm gì?"
Giai Kỳ nãy giờ vẫn ngồi im lặng thưởng trà, đến lúc được nhắc tới mới cười lạnh một tiếng. Cô đặt tách trà xuống bàn, từ tốn đứng dậy: "Tôi muốn làm gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-em-la-vo-anh/1404963/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.