Ta và em đến với nhau là thứ tình yêu chẳng cần thiết...trái tim ta vụn vỡ...ta đã không ném bỏ được nhục dục của đàn ông,không ném bỏ được nó nên đã đánh mất em,ta sai rồi!
Tâm Như đang ngồi uống rượu ở góc sân thấy hai cô hầu gái đi qua...cô ta say rượu phê phê ảo ảo nhìn ra đường rồi dụi mắt” Cô ta sao giống thế nhỉ “...
Quan tài chôn xuống đất...Mọi người đưa tiễn vị hoàng phi trẻ tuổi xấu số ra bên ngoài...Tam Vương không ra phút nào...anh ta ngồi trong phòng lặng yên nhìn những bộ quần áo của Quỳnh được hầu gái gấp đặt trên kệ để chuẩn bị mang đi đốt...những chiếc váy bầu được xếp gọn gàng...
Thomas: Ra ngoài đi căn phòng này đóng cửa lại không cho ai vào đây,đồ đạc k dc bỏ đi thứ gì...
Hầu: Dạ vâng
Nhung đứng ở cửa nhìn Thomas buồn bã
Nhung: Anh ổn chứ
- Ta ổn...
Nhung đến gần ngồi xuống định nắm tay Thomas thì anh ta đứng bật dậy...
Nhung: Là lỗi của em đáng lẽ em k nên đến đây,đáng lẽ chúng ta k nên kết hôn thì anh đã không mất chị ấy...
Thomas: Ta không mất cô ấy,cô ấy mãi mãi là cô gái duy nhất tồn tại trong lòng ta...
Thomas bước qua cánh cửa phòng của Quỳnh anh ta đỏ mắt rồi bước về phía trước...Nhung khóc lớn khi thấy Thomas lạnh lùng...
5 năm sau...
Kevin nắm tay Naomi chạy ra cổng sau của hoàng cung...thấy đã bị chặn Naomi ôm lấy Kevin
Kevin: Đừng sợ ta sẽ k để chúng hại em được...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-cua-gio/2512646/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.