Quý Sơ Đồng nhìn chằm chằm xâu thịt gác bếp ngoài cửa kia, trầm mặc một lúc lâu.
Anh đã kết thù với tên nào, cho nên tên đó mới dùng cái cách báo thù trẻ con này để trả thù anh à? Hay là anh lại bị ai đó thầm thương trộm nhớ, muốn dùng cái cách kỳ dị này để bày tỏ sự mến mộ với anh?
Quý Sơ Đồng ghét bỏ mà dùng ngón trỏ nhấc xâu thịt gác bếp kia xuống, không ngờ lại phát hiện ra trên miếng thịt gác bếp còn dán một tờ giấy ghi chú hình vuông màu hồng nhạt.
Mặt trên tờ giấy vẽ một cô gái nhỏ mặc bộ đồ đen đang ngồi quỳ cúi đầu*, hai bên trái phải dùng kiểu chữ hình tròn đáng yêu viết “Cảm ơn và rất xin lỗi”, còn đánh thêm ba dấu chấm than thật to, cường điệu đến mức khiến cho Quý Sơ Đồng không nhịn được mà cười thành tiếng.
(*)
Anh vô thức ngẩng đầu lên nhìn cánh cửa ở trước mặt, vẫn đóng chặt như cũ, tưởng chừng như cho dù bây giờ có động đất, cũng sẽ không ép được người ở bên trong đi ra vậy.
Anh đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn đi tới, ấn vào chuông cửa.
Đúng lúc Dụ Noãn đang vẽ tranh, tối hôm qua cô bị một tình tiết nào đó giữ chân rất lâu, vẽ sao cũng không hài lòng, đến mức buổi tối nằm mơ cũng nghĩ đến tình tiết đó.
Sáng hôm nay khi cô từ trong mộng tỉnh giấc, cũng không biết là do đã đả thông hai mạch Nhâm Đốc hay gì, mà mạch suy nghĩ bỗng chốc như được thông mở. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-cach-vach-muon-an-chuc/215631/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.