12h đêm em cặm cụi nhắn tin cho anh:
- Dậy đi anh ơi! Dậy hát cho emnghe! Em nhớ anh lắm… Huhu…
Anh không rep, em trằn trọc rồi caucó bấm số gọi anh. Số điện thoại anh em chẳng thèm lưu trong máy, vì đơn giảnlà em đã lưu vào tận trong tim. Nhạc chờ văng vẳng bên tai, đủ các thể loại,anh là thằng hâm nhất em từng biết. Bốn bài nhạc chờ chẳng bài nào liên quanđến nhau, và nếu ai đó nghĩ rằng nghe nhạc chờ mà đoán được tính cách của chủnhân số điện thoại thì gặp anh chỉ có nước đập đầu vào tường hoặc là bẻ răng tựtử. Ai đời cuộc thứ nhất đang phiêu với flow chắc nịch “Lighter-Eminem” thìcuộc thứ hai trầm hẳn xuống với nhạc không lời “Kiss The Rain - Yiruma”. Cuộcthứ ba vừa nghe đã giật mình thon thót bởi cái bài nhạc tiền chiến từ thời bàngoại đẻ ra mẹ, đến cuộc thứ tư suýt sùi bọt mép vì đoạn cải lương réo rắt chấtlừ chất nổ. Em lăn lộn trên giường, đá chăn đạp gối. Ghét cái thói quen tắtchuông, tắt cả rung rồi đáp điện thoại xuống cuối giường (nghe người ta bảo đểđiện thoại gần đầu thì hại não) của anh. Vật vã mãi rồi cũng chìm được vào giấcngủ lúc đã gần rạng sáng, em vùi đầu vào chăn, cuộn tròn như con mèo nhỏ. Sángra bảnh mắt, anh gọi lại cho em, lè nhè:
- Đêm qua gọi anh gì đấy?
- Ưm…không…! - Em ngái ngủ hậmhực trả lời.
- Không cái gì, thế dậy đê!
- Điên à? Hôm nay thứ mấy?
- Chủ nhật em ạ.
- Thế mấy giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-anh-nghien-em-roi/2990812/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.