Tôi chạy vội ra khỏi lễ cưới cũng ko biết chạy đi đâu chỉ biết một điều là chạy xa khỏi chỗ này càng tốt, do mang giày cao gót mà chạy cho nên tôi bị trẹo chân ngã nhào xuống đường, mọi thứ chẳng bao giờ diễn ra theo ý của tôi cả, đau khổ luôn đeo bám cuộc đời của tôi... Tim tôi đau quá chẳng còn sức mà đứng dậy tôi cứ ngồi đó mà khóc...
Trong lúc này tôi chỉ mong đây là 1 cơn ác mộng, chỉ cần sang ngày mai khi tôi thức dậy mọi thứ vẫn tốt đẹp nhưng đó cũng chỉ là mong muốn mà thôi, hiện thực nó tàn nhẫn lắm... Nó khiến trái tim tôi tan nát, cõi lòng quặn thắt đến ko thể thở được....
Trên phố mọi người lướt qua họ đều nhìn tôi bằng cặp mắt hiếu kỳ, tôi mặc kệ chẳng còn tâm chí đâu mà quan tâm. Họ muốn nghĩ thế nào cũng được, tôi chẳng thiết tha gì.... Một bàn tay ấm áp đặt lên vai tôi, tôi chỉ ước bàn tay này là của người ấy, đưa đôi mắt sưng húp vì khóc lên nhìn...
_Hải: Chị sao vậy...
Trong lúc chới với, tuyệt vọng có ai đó quan tâm,hỏi han mình chẳng khác nào dòng nước chạm phải mạch, tôi òa lên khóc nức nở...
Nhìn thấy Hà như vậy, Hải bối rối chẳng biết đã xảy ra chuyện gì và làm thế nào để dỗ cô ấy.. Hải ngại ngùng đưa bàn tay mình vỗ nhẹ lên lưng Hà...
Khóc 1 lúc tôi cũng bình tĩnh trở lại, lúc bình tĩnh rồi mới thấy mình vô duyên tự nhiên lại ngồi khóc trước mặt Hải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vet-xe-do/1873546/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.