Thời gian trôi qua thật nhanh Vũ ko ngờ lại có ngày a cùng người phụ nữ khác bước vào lễ đường mà ko phải Hà.
Một ngày trước ngày cưới, Vũ ko đến công ty, ko nghe điện thoại chỉ ngồi ở nhà, thỉnh thoảng lại nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường rồi lại thở dài...
A nhớ Hà, nhớ đến điên loạn nhưng chẳng dám chạy đến bên cô ấy, Vũ lo sợ mọi kế hoạch của mình sẽ đổ vỡ vì 1 phút giây cảm xúc, cho nên chỉ có thể ngồi ở nhà tự dằn vặt và ngặm nhắm nỗi đau 1 mình.
Dù cố gắng lắm thì lý trí cũng chẳng bao giờ có thể thắng được con tim. Màn đêm buông xuống, cảm giác cô đơn, trống trãi dày xé, Vũ quyết định đứng dậy khoát chiếc áo vào người rồi rời khỏi nhà.
Trong đêm một mình Vũ lái xe chạy từ Vũng tàu lên sài gòn chỉ để đứng bên kia đường nhìn ngôi nhà mà Hà đang sống... Từng cơn gió thổi qua tạt vào da thịt mang theo chút se lạnh, đứng dựa lưng vào xe Vũ đưa mắt lên cánh cửa sổ của căn phòng bên trên gác nơi le lói chút ánh sáng.
***
Ngồi co ro bên cửa sổ tôi nhìn ngắm bầu trời,cô đơn, lạc lõng lòng lại nhớ đến mẹ. Những phút yếu lòng, đau khổ chỉ mong được chạy về xòa vào lòng mẹ để thấy bản thân được an ủi.
Thứ mà tôi mơ ước ấy ko bao giờ có thể xảy ra, mẹ tôi, các em tôi đã rời xa từ bao giờ. Một thân một mình trơ trọi trên cuộc đời,nếm trải tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vet-xe-do/1873545/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.