Sở Hàm cứ như vậy sống với ba nhóc, hàng năm đại bộ phận thời gian ở Bắc Kinh, thỉnh thoảng về quê ở cạnh biển nghỉ phép, mừng năm mới. Tiểu tử kia vừa được ba tuổi, Sở Tuần gửi con đến trường mẫu giáo bộ đội, giống những đứa nhỏ khác ở nhà trẻ ăn uống, chơi đùa với các bạn nhỏ, ở sau lưng cô giáo đảo chính, đánh nhau với mấy đứa nhỏ khác.
Chỉ có bất đồng đãi ngộ với những đứa trẻ khác, Sở Hàm hàng năm tiến hành hai lần kiểm tra sức khoẻ, không phải đến bệnh viện bình thường, mà là đến phòng thí nghiệm trong tòa nhà đỏ, được đội ngũ chuyên gia khoa học nhân thể kiểm tra toàn diện.
Hàng năm đều là kiểm tra như thế, cũng không dò ra dấu hiệu “không hợp” nào. Sở Hàm tựa như những bé trai bình thường khác, chỉ là đầu óc thông minh hơn một chút, có tâm mắt, gọi ba so với người khác đều sớm hơn, nhớ được rất nhiều chữ Hán, ngón tay linh hoạt thuần thục, mê chơi game. Đứa nhỏ này chỉ cần chơi qua một lần, các mối quan hệ nhân vật, bản đồ kho báu, trang bị thăng cấp đã gặp qua là không quên, đường đi mê cung cùng đánh Boss nhớ làu làu, còn ở trên mạng ngầm đăng kí một tài khoản, trong diễn đàn giả làm người lớn, tư liệu cá nhân tự xưng mười bốn tuổi, chỉ điểm cho mấy đứa nhỏ lớn hơn chuẩn bị trang bị cùng thông quan thế nào…, chi tiết tài khoản đương nhiên đã sớm bị vị cha đặc công âm thầm nắm giữ.
Có một hồi buổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065663/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.