Thành nhỏ vào đêm, gió đêm dìu dịu, vùng vịnh trù phú như một bức tranh yên tĩnh động lòng người.
Các vựa cá phân cách mặt nước biển thành những luống chỉnh tề. Thuyền đánh cá thu lưới thả neo, hải âu xẹt qua chân trời, ven bờ một loạt máy phát điện chạy bằng sức gió cao lớn ở dưới trăng phát ra từng trận nổ vang.
Hoắc gia lão đại từ thuyền lớn nhảy lên bến tàu, áo gió trong gió biển bay phần phật, trong không khí lưu động vị mặn nhàn nhạt. Bến tàu bày đầy ắp các bồn nước, chứa đầy cua mới đánh bắt, tôm he, sò biển lớn. Một bên trên thân tàu có in dòng chữ to viền vàng “Công ty kinh doanh sản phẩm ngư nghiệp Lai Châu XX”.
Hoắc Truyền Quân đi giày cao su, mặc áo gió, đi trên boong tàu, chỉ huy công nhân cùng nhau kiểm kê, chất hàng lên xe, suốt đêm vận chuyển mớ hải sản tươi ngon ra bán đảo.
Làm xong việc, rửa sạch vị tanh trên tay, vắt khăn lên vai, Hoắc Truyền Quân ngẩng đầu nhìn sao trời, lấy điện thoại ra: “A lô!”
Sở Tuần nghe máy: “A, anh hai.”
Hoắc Truyền Quân nói: “Không có việc gì, chỉ là nhớ cháu lớn nhà yêm, cháu yêm có đó không?”
Sở Tuần lạnh lùng hừ một tiếng: “Hoắc Truyền Quân, em nói cho anh biết, anh chỉ có một cháu ngoại trai, anh không có cháu nội nhé, hơn nữa anh đời này cũng không thể có cháu nữa, đừng nhớ thương.”
Hoắc Truyền Quân ầm ĩ vui vẻ: “Rồi, rồi, để yêm nghe giọng cháu ngoại trai yêm một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065662/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.