Vào trong bệnh viện, Lâm Vũ Hân đi lấy số ở khoa ngoại, cả đoạn đường chẳng nói chẳng rằng.
Hai người Tần Hạo và Lâm Vũ Nghi càng cảm thấy kỳ lạ, Lâm Vũ Hân thì chẳng giải thích gì cả.
Lâm Vũ Nghi ngạc nhiên kéo chị gái qua một bên, nói nhỏ: “Chị, chị làm sao thế?”
"Chẳng sao cả!”
Lâm Vũ Hân không nói nhiều, biểu cảm vẫn lạnh lùng hết sức.
Người đẹp lạnh lùng này thật khiến người ta đau đầu, Tần Hạo cũng không hỏi nhiều, chỉ đứng một bên chờ đợi.
Một lát sau đã tới số thứ tự của họ.
Lúc này Lâm Vũ Hân mới đi tới bên cạnh Tần Hạo, nói: “Đi thôi!”
“…”
Tần Hạo và Lâm Vũ Nghi trố mắt nhìn.
Lâm Vũ Hân điềm nhiên nói: “Không phải anh bị thương sao? Đi kiểm tra đi!”
Tần Hạo sững sờ.
Nhìn dáng vẻ tỏ ra lạnh lùng nhưng ánh mắt lại rất quan tâm của Lâm Vũ Hân, anh bỗng cảm thấy thật ấm áp.
“Không cần đâu, tôi không sao!”
Tần Hạo đứng dậy, luống cuống không biết nói gì, đành cười khan hai tiếng.
“Có thật là không sao không?”, hình như Lâm Vũ Hân vẫn không an tâm bèn hỏi.
Tần Hạo vỗ ngực, nói: “Thật mà, không cần kiểm tra đâu!”
Đôi mắt Lâm Vũ Hân trở nên sắc lạnh: “Vậy hai người lừa tôi đúng không?”
“…”
Tần Hạo và Lâm Vũ Nghi xấu hổ cúi đầu.
Lâm Vũ Hân không nói gì, chỉ quay người bỏ đi.
Hai người đi theo sau, ngại chết đi được.
"Tại cô cả đấy, tôi không sao mà cứ bắt giả vờ là bị thương”.
Tần Hạo tức giận trừng mắt với cô nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si-bat-dac-di/893620/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.