Lâm Vũ Nghi lập tức hiểu ra, hóa ra là vẫn đang dỗi cơ đấy!
“Haizz, bó tay, giống y một đứa trẻ!”
Lâm Vũ Nghi lắc đầu, cô ấy là em mà lại nói chị mình giống một đứa trẻ thì đúng là hơi ra vẻ già dặn.
Tần Hạo cũng đã nhìn thấy, anh ngẩn người, bỗng cảm thấy buồn cười.
Nhưng anh cũng không yên tâm với cái tên Lý Vạn Niên kia.
Tần Hạo xuống xe, đi về phía chiếc BMW của Lý Vạn Niên.
Lúc này, Trương Hằng tinh mắt thoáng cái đã nhìn thấy bóng dáng của Tần Hạo, lập tức lao tới chặn anh lại.
“Này, Tần Hạo, tôi có chuyện muốn nói với anh!”
Để nịnh hót Lý Vạn Niên, lúc này Trương Hằng biết phải kéo dài thời gian cho anh ta, không thể để Tần Hạo phá hoại chuyện tốt của cậu Lý được.
Tần Hạo bĩu môi, hơi mất kiên nhẫn: “Có chuyện gì thì ngày mai nói, giờ không rảnh!”
Anh đang định đi vòng qua, nhưng không ngờ Trương Hằng quyết tâm muốn bợ đỡ Lý Vạn Niên nên bước tới khoác tay lên vai Tần Hạo ra vẻ thân thiết, nói: “Có chuyện thật mà, lần trước Diêu Chí Ba đã nói với anh chưa? Chuyện làm đội trưởng đội bóng ấy? Anh đã suy nghĩ chưa?”
Trương Hằng vừa nói vừa nháy mắt với Lý Vạn Niên, ra hiệu cho anh ta mau rời đi.
Tần Hạo hất tay cậu ta ra, lạnh lùng nói: “Đội trưởng cái quái gì, anh đây không thèm, giờ cậu cút qua một bên, đừng cản đường tôi!”
Nói rồi, Tần Hạo đẩy Trương Hằng ra, sải bước đi về phía chiếc BMW của Lý Vạn Niên.
Nhưng lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si-bat-dac-di/893619/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.