Kỳ thi lại để từ Trung vị Thần tấn thăng lên Thượng vị Thần, đã chính thức bắt đầu vào ngày thứ hai mươi sau khi Cung Độ thuận lợi trở về Thần giới.
Nhìn khắp phòng thi, có chim, có quả cầu, có thỏ, có bạch tuộc, có cây có cỏ... cách làm bài của các thí sinh với đủ mọi hình thái cũng không hề giống nhau.
Xét đến việc các loại thí sinh khác nhau khi làm bài có thể không kiểm soát được thần lực bị tràn ra ngoài, từ đó ảnh hưởng đến các thí sinh khác, giám thị đã xếp những thí sinh cùng loại vào một khu.
Lúc Cung Độ bước vào phòng thi của mình, hắn phát hiện một thí sinh bàn bên trông rất quen.
Hình thái của vị thí sinh kia là một con chim bạc hầu đuôi dài, trắng tròn núng nính, vô cùng đáng yêu, tạo thành hai thái cực hoàn toàn đối lập với màu sắc trên người Cung Độ.
Chim bạc hầu đuôi dài nhìn thấy hắn, mắt sáng lên, "Cung Độ huynh! Lại là huynh à, vẫn khỏe chứ!"
Cung Độ: "Huynh cũng đến thi lại à?"
Chim bạc hầu đuôi dài: "Đây đã là lần thứ 209 ta thi rồi."
Cung Độ kinh ngạc vô cùng: "Ngân Hầu huynh, đâu đến mức đó chứ."
"Haiz," Ngân Hầu thở dài một tiếng, "Đều tại đề thi mỗi lần mỗi khác, cho nên lần nào ta cũng không đạt được điểm tuyệt đối, bài viết lần nào cũng bị trừ một hai điểm, giám khảo thật không biết thưởng thức."
"Tại hạ bị ám ảnh cưỡng chế, không đạt được điểm tuyệt đối, trong lòng thực sự khó chịu."
Cung Độ: "..."
Hắn chưa từng biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5266440/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.