Phiên ngoại Hướng dương Họ đã tìm kiếm rất lâu trong dòng chảy hỗn loạn của thời gian, đóa hướng dương đã xoay vần qua vô số lần mặt trời mọc rồi lại lặn. Thời gian nơi đây trôi đi, nhưng cũng lại vĩnh hằng ngưng đọng. Nơi đây tựa như một vũ trụ tĩnh mịch, đâu đâu cũng có thể thấy những xoáy thời gian tựa như sao vỡ. Thời Đăng một mình bước đi trong dòng thời gian. Mệt rồi thì nghỉ một lát. Động lực chống đỡ hắn bước tiếp, là vì hắn có thể nhìn thấy bóng dáng của Thời ca và Tiểu Đăng ngày xưa, trong những mảnh vỡ thời gian thỉnh thoảng lướt qua. Mảnh vỡ thời gian là những dòng thời gian đã bị đập nát, hoặc bị thế giới ruồng bỏ. Khi đã mệt lả, hắn cứ mặc cho bản thân trôi nổi trong dòng lũ, nhắm mắt thiếp đi. Hắn không biết mình đã ngủ trong dòng thời gian bao lâu. Vào lần mở mắt chẳng biết là thứ bao nhiêu, trước mắt hắn xuất hiện một bóng hình vô cùng quen thuộc. "…Thời ca?" Thời ca bình thản "ừ" một tiếng, trên lưng anh còn cõng một đứa bé đang ngủ say. Là Tiểu Đăng. Thời Đăng ngỡ rằng mình gặp ảo giác, hoặc đã vô tình rơi vào một mảnh vỡ thời gian nào đó. Trong phút chốc, hắn có chút ngây ngẩn. Thời ca cười, xoa đầu hắn: "Đừng nghĩ lung tung, là thật đó, anh tìm được em rồi. Chỉ là có chút sự cố, người anh tìm thấy trước là Tiểu Đăng." "Thời ca." Thời Đăng ngẩn người một lúc lâu, mới có thể nặn ra từ cổ họng một tiếng gọi run run mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5266439/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.