Cảnh Thành Đế nhớ từng câu từng chữ nàng nói, bình tĩnh, lý trí, mạch lạc rõ ràng.
“Nếu ngươi thật sự có hoài bão và trách nhiệm của một nam tử, vậy hãy gánh vác trách nhiệm của ngươi ở kinh thành, bao gồm cả mấy người thê thiếp và con cái của ngươi. Chuyện hôm nay thành ra thế này, không phải lỗi của ngươi hay ta, là do trời xanh trêu ngươi, nhưng họ lại càng vô tội hơn.”
“Ngươi không chỉ là phụ thân của Cảnh Quyết, mà còn là phụ thân của chúng.”
“Nữ tử trong cung đình sâu thẳm coi chồng là trời, nhưng Liên Do Úy ta thì không. Cảnh Quyết có tiểu cữu cữu là A Bạch, có ngoại công là phụ thân ta, không thiếu sự chăm sóc của trưởng bối nam giới, ta có thể nuôi dạy nó rất tốt.”
“Trên giang hồ không có chuyện bỏ thê tử, cũng không có hòa ly, hai chúng ta hôm nay lấy vạch này làm ranh giới, đừng nên gặp lại nữa.”
Hắn thậm chí không thể mở miệng giữ lại, chỉ biết trơ mắt nhìn nàng thúc ngựa rời đi.
Tơ hồng Nguyệt Lão buộc nhầm, sự trêu ngươi của ông trời đối với hắn còn xa hơn thế. Hắn vừa sợ hãi chuyện Phù Độ sơn trang bị phát hiện, một mặt truyền tin cho Úy nhi chú ý đề phòng hoặc trực tiếp di dời, một mặt ra sức che giấu trước mặt Vĩnh Gia Đế.
Cuối cùng cũng chịu đựng được đến đêm Vĩnh Gia Đế băng hà, hắn cứ ngỡ chỉ cần mình lên làm hoàng đế, mọi chuyện rồi sẽ qua đi——
Đêm đó, hắn quỳ canh trước long sàng, phụ hoàng hắn vẫy tay, ám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262087/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.