Trong Dưỡng Tâm Điện tĩnh lặng đến độ chỉ có thể nghe thấy tiếng mưa rơi tiêu sơ bên ngoài.
Cảnh Thành Đế xoay người, nhìn sâu vào bóng hình người thanh niên đang đứng giữa điện.
Nhiều năm trôi qua, con người này đã thay đổi rất nhiều, chỉ có sống lưng vẫn thẳng tắp như tùng như bách. Gia huấn của Liên gia ở Phù Độ sơn trang, dường như đã khắc sâu vào cốt tủy của mỗi người trong gia tộc.
Đôi mắt của hai tỷ muội họ cực kỳ giống nhau, mỗi lần nhìn thấy hắn, Cảnh Thành Đế lại cảm thấy như mình đang trông thấy dáng vẻ của mười lăm năm về trước, khi mình mới gặp Úy nhi.
Cảnh Thành Đế quanh năm nằm bệnh, hắn chậm rãi ngồi xuống, không tự xưng là trẫm: “Ta biết, ngươi oán hận ta, nhưng đó là lựa chọn tốt nhất đối với ta của năm đó.”
“Ngôi vị hoàng đế này, vốn dĩ ta đã không muốn ngồi. Ta biết bây giờ ngươi không giết ta là vì điều gì, ta cũng biết, rồi sẽ có một ngày ngươi tự tay giết ta.”
Mười lăm năm trước.
Thời Vĩnh Gia Đế còn tại vị, Cảnh Thành Đế vẫn là Tiêu Vương. Trong lúc tranh đoạt hoàng vị diễn ra khốc liệt nhất, hắn đã nhiều lần suýt bị cuốn vào vòng xoáy của những âm mưu toan tính.
Khi ấy, Cảnh Thành Đế chỉ là một vương gia, tuổi mới đôi mươi, đang lúc trẻ người non dạ, bực bội không chịu nổi, liền tự xin đến đất phong để tránh đi.
Nhưng trưởng tử còn nhỏ, mẫu phi và hai vị trắc phi đã được nạp vào phủ của hắn đều bị giữ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262086/chuong-204.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.