Tiểu Đăng như biết họ đang nghĩ gì, hừ một tiếng: "Anh ấy bị lạc rồi."
Trì Vu: "Bị lạc?"
Thiếu niên trên dòng Hoàng Tuyền, trông như đang ngủ say, nét mày khoé mắt một vẻ bình yên tĩnh tại, dường như đang mơ một giấc mơ đẹp. Tiểu Đăng chỉ liếc một cái rồi thu lại tầm mắt.
Dáng vẻ của cậu lúc này quả thực không giống một đứa trẻ, bất cứ ai cũng có thể thấy vành mắt cậu đỏ hoe, rõ ràng rất đau lòng, nhưng lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng, u uất, bất cần, cố gắng che giấu cảm xúc của mình.
Tiểu Đăng mím môi nói: "Lúc Thời ca biến mất em đã cảm nhận được."
“Những sợi xích dưới người Thời Đăng – nói là xích, chi bằng nói là dòng thời gian. Ý thức của anh ấy lúc này đã lạc lối giữa những đường thời gian đứt gãy đó rồi.”
Trì Vu: "Vậy làm sao mới tìm cậu ấy về được?"
"Không biết," Tiểu Đăng nói, "Chỉ có thể vào trong tìm anh ấy, nhưng rất nguy hiểm, chỉ cần một chút sơ sẩy, người vào tìm cũng sẽ bị lạc trong đó."
Tiến vào những dòng thời gian này, trải qua những chuyện mà Thời Đăng đã trải qua, rồi tìm thấy hắn.
Trong mười hai lần luân hồi, tìm kiếm một mảnh ý thức hư vô mờ mịt.
Nghe như chuyện nghìn lẻ một đêm.
Nguyên Đình: "...Tôi đi tìm cậu ấy."
Mấy ngày nay cậu không ngủ, suốt ngày túc trực bên Hoàng Tuyền, không chỉ vì Thời Đăng là anh em của cậu, mà còn vì những lời Uyên đã từng nói——
Cậu đã suýt nữa g**t ch*t Thời Đăng.
Phó Thúc do dự,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262052/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.