Bên kia.
Trì Vu đã sớm tỉnh lại, vẫn luôn im lặng, dường như đang tiêu hóa những chuyện mình đã trải qua ở Hoàng Tuyền.
Thời ca ở bên cạnh anh, trong tay không biết lấy từ đâu ra một chai nước cam, từ từ uống một ngụm.
Người càng trải nghiệm nhiều, càng hiểu sâu sắc về dị năng, lại càng biết việc nghịch chuyển thời gian là một chuyện không thể tưởng tượng được đến mức nào. Huống hồ còn là để thay đổi một kết cục đã được định sẵn.
Điều này nghe quả thật giống như chuyện chỉ có kẻ điên mới dám làm.
Trì Vu rít một hơi thuốc, nghĩ xa hơn ba người Sầm Nhạc rất nhiều, anh khàn giọng mở miệng: "Những gì chúng ta thấy, là Thời Đăng muốn chúng ta thấy, hay là toàn bộ trải nghiệm của cậu ấy?"
Thời ca chưa bao giờ nghi ngờ sự nhạy bén của Trì Vu, chỉ nói: "Em ấy sẽ không hại các người, tôi cũng vậy."
Trì Vu: "Trong những gì thấy ở Hoàng Tuyền, trong trải nghiệm trước khi quay ngược, không hề có cậu. Cậu và Thời Đăng trông giống nhau, hai người hẳn không phải là anh em đâu nhỉ."
Thanh niên cười một tiếng: "Em ấy gọi tôi là Thời ca."
Trì Vu: "Vậy cậu tên là gì?"
Thanh niên không nói, uống một ngụm nước cam, thần sắc nhàn nhạt.
"Không nói cũng không sao, tôi tin vào trực giác của mình," Trì Vu thở ra một làn khói thuốc, "thảo nào lúc đầu tôi thấy danh sách của tổ mũi nhọn chỉ có ba người, cứ cảm thấy thiếu thiếu gì đó, hóa ra là thiếu một người…"
Thời ca không nói, nhưng trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262037/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.