Truyện tranh không hề vẽ ra toàn bộ những gì mà nhóm Nguyên Đình nhìn thấy lần này, mà chèn vào giữa vài trang ký ức tốt đẹp của thiếu niên thiên, rồi rất gọn gàng đi vào chủ đề chính.
[Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này rồi QAQ Nguyên Đình và mọi người cuối cùng cũng biết rồi!]
[Biết không hết đâu, nhóc Thời đã nói với Phó Thúc rồi, chỉ cho họ xem phần tốt đẹp thôi.]
[Những ký ức về việc cậu ấy đã từng đau khổ giằng xé giữa Uyên Quang và Thiên Cốc trong chương thiếu niên đều đã bị che giấu hết.]
[qwq Nhóc Thời đừng tự mình gánh vác nhiều thứ như vậy nữa!]
[Huhuhu những người bạn cũ của tôi, lần này mới thật sự là những người bạn cũ, nhưng nhóc Thời không chỉ quay ngược một lần đâu, đây rõ ràng là lần thứ 12 rồi, mọi người xem cậu ấy còn cười kìa, còn cười rất vui vẻ nữa huhuhu]
[Sao con lại dễ dàng thỏa mãn như vậy chứ bảo bối của mẹ TAT]
Tiếp tục lật sang trang sau, bình luận lập tức biến thành một phong cách khác:
[Aaaa Nguyên Đình cậu đang làm gì thế, cậu ôm nhóc Thời như vậy thì một tấm thân thủy tinh mỏng giòn như cậu ấy sao chịu nổi (hét lên)]
…
"Thời Đăng…"
Nguyên Đình rất không có tiền đồ mà sụt sịt mũi, tại chỗ lao lên một bước, ôm chầm lấy Thời Đăng như gấu, gào khóc.
Thời Đăng: "..."
Trước mắt tối sầm.
Cơ thể hiện tại của hắn căn bản không chịu nổi cái ôm mạnh như vậy của Nguyên Đình, dị năng lúc vừa triệu hồi dòng sông máu đã tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262036/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.