Lúc Trì Vu dẫn người đến Phong Thành thì đã là hai ngày sau.
Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài, nhưng khi anh thực sự bước vào khu tiếp nhận người ô nhiễm, lại phát hiện tình hình ở đây tốt hơn anh nghĩ rất nhiều.
Phần lớn là người bị ô nhiễm thể nhẹ và trung bình, người bị ô nhiễm nặng chỉ chiếm một phần nhỏ.
Người phụ trách ra tiếp đón: “Trì tiên sinh, anh đến rồi!”
Trì Vu gật đầu: “Đã mang theo máy móc có thể kiểm tra ô nhiễm, đội tuần tra khi vào thành có thể mang theo, tránh việc một số người ô nhiễm trốn đi không tìm được.”
Người phụ trách mừng rỡ: “Thế thì tốt quá!”
Anh ta vội vàng phân phó, bảo người đeo máy kiểm tra đi tuần trong thành.
Máy kiểm tra ô nhiễm là một chiếc đồng hồ, trên cổ tay anh ta cũng đang đeo một chiếc, đã điều chỉnh đến ngưỡng kiểm tra người ô nhiễm mức độ cao, lại phát hiện trong phạm vi kiểm tra không hề tìm thấy nguồn ô nhiễm mạnh như vậy.
Trì Vu rít một hơi thuốc: “Ở đây kiểm soát không tệ.”
Người phụ trách đang phân vân có nên nói ra chuyện Thời Đăng lấy máu hay không, thì không xa truyền đến một trận ồn ào.
“Nước thần đến rồi!”
“Nhanh nhanh nhanh!”
“Lần này sao ít thế…”
Nửa vại nước trong có lẫn mùi máu tanh nhàn nhạt được khiêng ra, rõ ràng chuyện này đã xảy ra không ít lần, người bị ô nhiễm thể nhẹ và trung bình còn có thể kiểm soát được cảm xúc, dưới sự ngăn cản của dị năng giả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262019/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.