“Thời Đăng!”
Thiếu niên ngã ngửa ra đất, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, thở hổn hển đầy đau đớn. Từ sâu trong lồng ngực, hắn cảm nhận được một thứ gì đó đen tối đang quấn lấy trái tim mình – một luồng ác ý như được sinh ra từ tận cùng của cõi u tối, dính nhớp, cứ thế trườn lên từng tế bào thần kinh.
Hắn không kìm được mà bật nôn khan.
Ghê tởm quá…
Thứ ô nhiễm ấy không chỉ là cảm giác, từng tia khí đen nhầy nhụa như sâu bọ bám riết lấy mạch máu, len lỏi qua từng tấc thịt da, như giòi bọ ăn sâu vào xương tủy, không cách nào gỡ ra được.
Con ngươi Thời Đăng khẽ chuyển, dừng lại nơi gương mặt đầy lo lắng của Sầm Nhạc.
Hắn khẽ nở một nụ cười, đưa tay ngăn cản hành động muốn cưỡng ép thi triển chữa trị thêm một lần nữa của cô – lần này bằng cách hấp thụ dị thú hạch.
Hai bác sĩ đi cùng nhanh chóng tiến lên đỡ hắn dậy, cẩn thận dìu hắn đến ngồi nghỉ trên ghế bên cạnh. Một lát sau, hơi thở dần ổn định hơn, Thời Đăng mới nhẹ nhàng mở miệng: “…Không sao đâu. Chỉ là hơi choáng chút thôi, ngoài ra không còn gì nghiêm trọng.”
Sầm Nhạc nhìn hắn chằm chằm, không tin một chữ nào hắn vừa nói.
Thời Đăng cố gắng mỉm cười trấn an: “Thật mà.”
Sầm Nhạc mím môi, gằn giọng: “Ngày mai chị sẽ hồi phục, em đừng hành hạ mình như vậy nữa.”
Thời Đăng còn chưa kịp trả lời thì người phụ trách đã bước vào lều. Nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của hắn, đối phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262018/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.