Một tháng sau.
Uyên Quang.
Thời ca lại đội chiếc mũ trùm mà lần trước anh thuận tay lấy từ căn cứ tạm thời.
Phó Thúc hỏi: "Cậu Thời, có cần tôi đi cùng cậu không?"
"Không cần đâu, ngài cứ nghỉ ngơi cho tốt." Thời ca đỡ ông ngồi xuống, nhìn khuôn mặt già nua của Phó thúc, nhàn nhạt nói: "Thật ra ngài có thể không cần đi theo chúng tôi."
Thời Đăng từ nhỏ đã sống ở Uyên Quang, cùng với hàng trăm đứa trẻ khác cùng tuổi, bị nuôi dưỡng như những con 'cổ'.
Cuối cùng trong đám trẻ này chỉ có một người được sống, chính là 'cổ vương', cũng là thủ lĩnh kế nhiệm của Uyên Quang.
Mỗi một đứa trẻ bị xem là 'cổ', bên cạnh đều sẽ được trang bị một 'nga', chịu trách nhiệm chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho đứa trẻ, đóng vai trò hộ vệ cho đến khi chết đi.
Mỗi một 'nga' trong đời, chỉ nhận một chủ nhân.
Phó Thúc là 'nga' mà Thời Đăng đã chọn lúc đó.
Dị năng của Phó Thúc là khiên ti, có liên quan đến việc trói buộc đơn phương.
Trải qua bao nhiêu lần tái lập, chỉ có Phó Thúc cố chấp đi theo bên cạnh họ, chứng kiến Thời Đăng hết lần này đến lần khác tuyệt vọng, cũng chỉ có ông biết tất cả sự thật.
Nhưng cái giá phải trả cũng rất rõ ràng.
Ông từ một thanh niên hai mươi mấy tuổi, biến thành một ông lão hiền từ với khuôn mặt nghiêm nghị, có lẽ chỉ cần tái lập thêm một lần nữa, sẽ thật sự biến mất trong dòng chảy của thời gian.
Phó Thúc lắc đầu: "Lúc tôi trở thành 'nga', người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262002/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.