Nhanh chóng dời mắt đi, nói với Chi Trạch: "Không cần bồi thường, tôi cũng có chỗ không đúng, được rồi, bây giờ đã không sao rồi thì các cậu mau đi đi, đưa người về, nghỉ ngơi cho tốt vài ngày."
"Chuyện như thế này, sẽ không xảy ra nữa đâu."
Thời Đăng đứng dậy cùng ba người Nguyên Đình.
Nguyên Đình trông có vẻ vẫn còn rất tức giận, "Ngài có tiện cho chúng tôi biết kẻ đã bắt nạt Thời Đăng không, tôi muốn trút giận."
Cậu chỉ vào cánh tay của Thời Đăng: "Anh em của tôi..."
Ánh mắt vô tình liếc qua, thấy được vết máu lờ mờ trong lòng bàn tay Thời Đăng, giọng Nguyên Đình đột nhiên vút cao, kéo lấy tay Thời Đăng: "Chuyện này là sao?!"
Lòng bàn tay của thiếu niên lộ ra dưới mắt mọi người.
Bên trên là những vết hằn do bị vật gì đó giống như dây thừng siết chặt trong một thời gian dài. Nguyên Đình hít một hơi khí lạnh: "Thằng khốn nào làm vậy?!"
Thời Đăng cười gượng, không quen mà rụt tay lại.
Sầm Nhạc nhíu mày tiến lên nắm lấy tay kia của hắn, xòe ra.
Hai lòng bàn tay vốn trắng nõn, giờ đây những vết hằn tím trông có chút đáng sợ.
Tựa như con mèo bị túm gáy, Thời Đăng lặng lẽ lùi lại nửa bước, rồi cổ tay bị nắm chặt hơn.
Nghĩa khí với bạn bè bộc phát từ nhiệt huyết của Nguyên Đình tức thì bùng nổ, cậu nói: "Lùi cái gì, có phải còn có người khác bắt nạt cậu không, đừng sợ, nói cho chúng tôi biết!"
Chi Trạch nhìn về phía Dã Phi.
Dã Phi: "Cái này với tôi... à không, với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262001/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.