Hơn ba năm nay, người này thỉnh thoảng cũng đổ bệnh một lần, sức đề kháng của anh dường như cũng yếu hơn người thường, một cơn cảm sốt cũng phải mất một tuần mới khỏi dưới sự chăm sóc của Kim Đại Kha.
Mỗi một lần như vậy, mấy học trò của anh đều lo sốt vó.
Chú Khuyển: “Ngài không khỏe à?”
Người trước mắt này cũng bị bệnh dạ dày nghiêm trọng như Thượng tướng, nhưng khác ở chỗ, Thượng tướng cực kỳ ghét kẹo thay bữa, còn Lan Hà lại rất thích, đặc biệt là những lúc không khỏe, anh rất thích dùng kẹo thay bữa để che giấu việc biếng ăn.
Lan Hà mắt không chớp: “Dĩ nhiên không phải.”
Chú Khuyển: “Vậy thì đi ăn cơm.”
Lan Hà: “…”
“Thôi được,” Lan Hà thở dài, “Quả là có chút khó chịu, Alger mấy đứa quan tâm tôi quá, tôi sợ lát nữa ăn cơm bị chúng nó nhìn ra.”
Anh chống khuỷu tay lên tường thành, “Cũng không đến mức khó chịu đựng, chỉ là không muốn để chúng nó lo lắng.”
Chú Khuyển: “Ngài cứ tự mình chịu đựng, chúng nó càng lo hơn.”
Nụ cười của Lan Hà hơi nhạt đi, anh mím môi không nói.
Một viên kẹo thay bữa được gói rất tinh xảo được đẩy đến bên tay Lan Hà.
Chú Khuyển lắc đầu: “Thôi bỏ đi, ít ra ngài còn biết tìm tôi xin kẹo thay bữa. Giúp ngài giấu lần cuối cùng này.”
“Cảm ơn nhiều.”
Khang Khuyển ngập ngừng, nhìn nghiêng khuôn mặt của Lan Hà: “Tôi quen một người rất giống ngài, nhưng người đó ăn uống rất đúng giờ, một ngày ba bữa, dù khó chịu đến mấy cũng sẽ ăn.”
“Nghe không giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261945/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.