Đêm đó, Khang Khuyển chủ động đi tìm Lan Hà, bước đi xiêu vẹo.
Không một ai biết hai người họ đã nói những gì trong phòng. Chỉ có Thủ Băng, trong cơn mơ màng, lờ mờ cảm nhận được một luồng dao động tinh thần mạnh mẽ, ngoài ra không còn động tĩnh nào khác.
Ngày hôm sau, Hi Quang của họ có thêm một vị huấn luyện viên họ Khuyển, chuyên huấn luyện binh lính, tăng cường thể năng cho cậu và Alger.
…
Hơn ba năm sau.
Chuyện Liên bang gây khó dễ cho Tây Bắc vì việc viện nghiên cứu bị đánh bom dường như cứ thế chìm vào quên lãng. Quân Đoàn Đệ Nhất và Quân Đoàn Đệ Nhị cũng im hơi lặng tiếng, mở ra một thời kỳ yên bình hiếm có.
Trong ba năm này, Tây Bắc nổi lên một tổ chức trẻ tuổi mang tên Hi Quang.
Nghe đồn, thủ lĩnh của tổ chức này năm nay mới chỉ hai mươi tuổi, thủ đoạn và tầm nhìn đều không thiếu. Dược phẩm và máy móc do Hi Quang sản xuất cũng có chất lượng tốt hơn gấp nhiều lần so với các thế lực khác ở vùng Tây Bắc.
Người chịu trách nhiệm đàm phán và giao thiệp lợi ích lại là một đứa trẻ, có lời đồn đó là con riêng của Alger, thủ lĩnh Hi Quang.
Còn người dẫn binh ra ngoài là một người đàn ông tóc xanh cao lớn, lạnh lùng ít nói, và một vị huấn luyện viên được gọi là ‘chú Khuyển’.
Vùng Tây Bắc hỗn loạn vô trật tự, lúc Hi Quang mới nổi danh, không ít lính đánh thuê đã nhận treo thưởng, ám sát thủ lĩnh và các quản sự khác của Hi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261944/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.