Trong hành lang yên tĩnh không tiếng động, ngay cả ánh sáng của đèn điều khiển âm thanh cũng tối đi.
Yên lặng một lúc, Nghê Ca hỏi: "Anh, anh thật sự nói như vậy với mẹ em?"
Dung Tự ôm cô, không nói gì.
Nửa ngày, cô cảm giác lồng ngực của anh đang động.
Anh đang cười nhẹ, mặc dù không phát ra bất kỳ âm thanh gì.
Nghê Ca đột nhiên kịp phản ứng, một bàn tay đập vào trên ngực anh: "Anh phiền chết! Em đã rất không vui anh còn muốn chọc em! Buông em ra! Không cho anh ôm!"
Dung Tự nghĩ mãi mà không ra, gia hỏa này vì cái gì mà nổi nóng lên cũng đều mềm ngọt như vậy.
Nhưng mà cô ở trong ngực anh nhích tới nhích lui, anh liền có chút không chịu được.
"Đừng động." Dung Tự nhanh chóng đè lại cô, nhẫn nại xin tha, "Mọi chuyện không sai biệt lắm là như vậy, nhưng mà chính xác thì cũng không hoàn toàn là như vậy."
Nghê Ca an tĩnh lại, quai hàm vẫn cứ phình lên.
Anh ôm cô đi ra ngoài, đem cô đặt lên xe, giúp cô cài dây an toàn.
Đôi mắt của cô gái nhỏ có chút đỏ, tóc vừa mới vò rối tung, không nhúc nhích nhìn chằm chằm anh, giống như con vật nhỏ cảnh giác.
"Dì ấy không có để cho anh rời khỏi em. Giữa anh và dì ấy từng có một cái ước định." Trong lòng anh một mảnh mềm mại, nghiêng người hôn trên khóe môi cô, nhẹ giọng thở dài, "Em còn nhớ không? Năm mới lớp mười hai năm đó, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-khong-can-roi-khoi-anh/2141411/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.