Từ ngày vợ trở bệnh,ông Ba không còn tụ tập đàm đạo,lai rai với mấy ông bạn già ngoài xóm nữa. Cuộc sống giờ đây chỉ còn quanh quẩn bên bà Lẹt và phụ giúp Út Dung trông coi dãy nhà trọ. Nay bên đó đã có người đến ở nên không khí cũng rộn ràng và đỡ u ám hơn một chút.
Hôm nay làm về sớm nên thằng Sơn tranh thủ tắm rửa rồi dò số nhưng trật lất. Thấy gương mặt căng thẳng đang ngồi chỗ bộ bàn ghế gỗ mà ông Ba cũng phải bật cười. Chơi gì không chơi,lại cho số đề. Vui vẻ là vậy nhưng ông cũng dặn Út Dung phải giữ khoảng cách. Cũng may cho thằng Sơn là đợt này bà Lẹt đau ốm kiêng cử,chứ cỡ như nó,bả cho đầu va vào những câu chửi đế vuốt mặt không kịp.
Mới gần mười giờ đêm,thằng Sơn đã tắt đèn đóng cửa kín mít,chắc là rút kinh nghiệm vụ đêm qua,dù xung quanh đã có hàng xóm đến ở. Ông Ba lấy làm ngạc nhiên nhưng không đả động vì tôn trọng quyền riêng tư,chỉ dạo quanh một vòng để thăm dò tình hình. Hai phòng của hai nam sinh viên đã khóa ngoài,chắc là đi chạy grap chưa về. Tội nghiệp mấy đứa nhỏ,xa nhà,xa cha mẹ không bao giờ là dễ dàng.
– La La La La La.
Đi ngang qua phòng của hai nữ sinh,bất thình lình ông nghe tiếng hát vu vơ vang lên. Giọng điệu hết sức nhẹ nhàng. Kì lạ,bên trong đã tắt đèn tối thui,cửa thì khóa ngoài,xe cộ cũng chẳng có.
– Cộc cộc cộc.. Hai đứa có ở trong đó không. Cộc cộc cộc
Ông Ba gõ cửa liên hồi nhưng không thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570848/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.