Thằng Sơn còn chưa hoàn hồn thì một giọng hát ru từ đâu thoang thoảng vang lên. Lúc tưởng như ở ngoài cửa,lúc lại ngỡ ở quanh quẩn trong phòng. Đầu óc bấn loạn thực sự,nó lùi sát vào vách tường,mắt trân trân nhìn thẳng về phía cửa sổ. Người hiện trong tấm gương đã biến mất,tuy nhiên ngoài sân bắt đầu phát ra hàng loạt những tiếng xào xạc như bước chân dồn dập,cộng hưởng từ nhiều người với nhau vậy. Tim đập như muốn vớ lồng ngực. Cơn say rượu cũng mau chóng tan biến,thay vào đó là nỗi sợ hãi đang vây lấy.
– Két két két két
– Cộc cộc cộc cộc
Hai cánh cửa sổ dập dìu đóng ra mở vào như có ai đang cố tình trêu ngươi. Ngoài cửa chính lại tiếp tục là hàng loạt những tiếng gõ cửa rõ mồn một. Chưa dừng lại ở đó,cánh cửa tủ đột nhiên hé ra,khuôn mặt sợ hãi của thằng Sơn đang hiện rõ lên tấm gương soi nhưng đáng sợ hơn,trong hình ảnh phản chiếu đó,có một người đang vắt vẻo trên vai,buông lỏng hai cẳng chân xuống nhưng hoàn toàn bên phía không có bàn chân.
– Đi ra khỏi nhà tao.. Đi ra khỏi nhà tao.
– Đừng đừng….đừng…cứu cứu cứu…. Ứm ứm
Thằng Sơn sợ hãi hét lên dù nhìn khắp phòng không hề thấy cái người vừa lên tiếng. Trong gương,cái người đen thui vẫn ngồi chễm chệ trên cổ,khẽ nhoẻn miệng cười man rợ khi chứng kiến sự bấn loạn của thằng Sơn. Nó thò cánh tay ghê rợn xuống,bóp chặt miệng. Thằng Sơn cố ú ớ nhưng không thốt được thêm lời nào,trước khi hoàn toàn bất tỉnh vì quá sợ hãi.
Nghe động,hai cha con ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570847/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.