Hai cha con hối hả chạy vào bệnh viện đa khoa thành phố. Trên dãy ghế chờ,Út Dung đang ngồi bó gối run rẩy. Cửa phòng cấp cứu đã đóng chặt.
– Bả sao vậy con..
– Dạ con không biết nữa ba ơi. Má đang nằm với con tự nhiên giật mình nói đau bụng. Con xoa dầu đỡ được một chút thì lại đau dữ dội hơn. Quằn quại mồ hôi mồ kê nên con sợ quá đưa má đi cấp cứu.
– Sao lại có chuyện này được chứ. Khổ thật. Ăn uống cũng đâu có bậy bạ. Thôi được rồi chuyện đâu còn có đó,con bình tĩnh lại đã. Ngồi xuống đấy với ba.
Anh Khôi vội vã về nhà rút tiền để đóng viện phí. Hai cha con ông Ba ngồi thẩn thờ trên băng ghế chờ,giữa cái không khí lành lạnh,nồng nặc mùi thuốc sát khuẩn. Tim đập thình thịch,ổng đang cầu bình an cho vợ mình.
– Ai là người nhà của bệnh nhân Ngô Thị Lẹt.
– Dạ là tui. Tui là chồng của bà ấy.
– Đây là ảnh chụp vùng bụng của bệnh nhân. Một phần ruột già đã bị tắt và do thời gian quá lâu nên hoàn toàn mất chức năng,gây ra cơn đau dữ dội lúc nãy. Bây giờ phải tiến hành phẫu thuật cắt bớt,nếu không sẽ để lại nhiễm trùng,rất nguy hiểm dễ dẫn đến ung thư đại thực tràng.
– Dạ…dạ…trăm sự nhờ bác sĩ.
Hai cha con ngồi thụp xuống,vừa mừng vừa lo. Mừng vì triệu chứng không nguy hiểm đến tính mạng,nhưng lo là vì bà Lẹt phải phẫu thuật,ruột già là bộ phận quan trọng,không biết sau này có để lại di chứng hay ảnh hưởng nhiều đến tiêu hóa hay không.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570842/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.