Gia đình ông Ba có chút bực tức sau sự cố ngoài ý muốn nhưng mau chóng nguôi ngoai khi ông Năm gọi cho người quen của mình xuống. Anh Tân là thợ cưa chuyên nghiệp,thường chế tác những thân hay gốc cây cổ thụ trước khi đội điêu khắc hoàn thành sản phẩm. Nghe kể lại việc bỏ ngang của tốp thợ trước,anh cũng có chút nghi ngại dè chừng.
– Không sao đâu. Mấy cái thằng choi choi sợ liên lụy á mà. Chưa gì rớt luôn cành to xuống mém bể đầu. Vào đi. Nhà không có ma đâu. Mà mày sợ..
– Dạ không. Nhưng cái gì lâu năm nó cũng thành hồn. Không cái này thì cái kia,khuất mặt khuất mày khó nói lắm chú. Chú cho con xin nén nhang,con khấn cái đã rồi tính tiếp.
Anh Tân nhận lấy thẻ nhang trong gương mặt lo âu của Út Dung. Tự nhiên chị ta có chút bồn chồn trong lồng ngực. Cảm giác muốn ngăn cản việc này lại,nhưng tư tưởng lại thôi thúc suy nghĩ khác,không nói được.
– Tui thợ cưa đến nhận cưa hết cái cây vú sữa này đi,lỡ chẳng may xâm phạm hay động chạm gì đến người khuất mày khuất mặt,cô bác ở đây xin bỏ qua cho tui. Tui thắp ba nén nhang này xuống,nếu cô bác không đồng ý,thì dập tắt nó đi hay cho nó cháy lên,để tui biết mà không dám làm nữa.
Thắp ba nén nhang xuống trước gốc cây,anh Tân bắt đầu lầm rầm khấn. Khói bay nghi ngút qua ba gương mặt đang vô cùng căng thẳng của vợ chồng ông Ba và Út Dung. Trong thâm tâm,bà Lẹt,vốn là người gan dạ lì lợm,đang thầm nghĩ rằng,vốn dĩ chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570835/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.