Gần mười một giờ tối,khi thấy nhà ông Ba đã đóng cửa tắt đèn,đám thằng Nhân gồm ba đứa bắt đầu leo rào nhảy vào trong. Thằng Bợm xung phong trèo lên,tuy nhiên được chừng đâu năm phút,bỗng dưng nó hét toáng thật to,rơi thẳng luôn xuống đất. Tiếng la thất thanh làm cả nhà ông Ba thức giấc,vội vã ùa ra ngoài và chứng kiến cảnh tượng kinh hãi.
Thằng Bợm quằn quại dưới đất,nước mắt ngắn dài. Bên cạnh là hai thằng chiến hữu mặt cắt không còn giọt máu. Hàng xóm nghe động cũng ùa sang hóng hớt,trong đó có cả phụ huynh của cả ba đứa.
– Chứ sao ra nông nỗi này vậy bây. Đứng lên…
– Gãy tay…đau đau… Huhu huhu
– Trời đất ơi cái thằng… Hết nói nổi trời ơi là trời.
Ba thằng Bợm gọi cấp cứu đưa nó vào bệnh viện. Một bên tay trái đã trật khớp,lật ngược ra đằng sau. Có khả năng đã gãy rồi. Vợ chồng ông Ba lắc đầu ngao ngán cho cái đám nghịch ngợm,cũng phẩy tay cho phụ huynh ba đứa về nhà,dặn dò không được quậy phá nữa. Cũng đúng thật,may là phía dưới toàn cát,nếu lỡ là gạch,là đá dăm thì giờ này được ăn vú sữa,nằm xông hơi bằng nhang trên bàn thờ và về nhà thăm mỗi năm vài lần vào mười lăm âm lịch và tết lớn rằm tháng bảy.
– Chú Ba ơi con xin lỗi,mấy đứa nhỏ nó phá quá. Khổ thật.
– Không sao. Lần sau dặn dò tụi nó,lỡ hệ lụy gì rồi hối hận không kịp. Rồi có bị gì không con. Tay chân ra sao rồi.
– Dạ bị trật khớp tay thôi chớ không gãy chú Ba.
– Rồi. Mừng cho thằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-di-nha-khong-co-ma-dau/4570834/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.