Tôi không biết Trung bỏ đi đâu. Khi tôi mở cửa bước ra ngoài thư phòng, chỉ còn chú Bình cùng một thanh niên trẻ tên Khang ngồi ở đó nhìn tôi ái ngại. Chẳng biết phải nói gì, tôi khẽ thở dài một hơi, định bước khỏi phòng tìm Trung.
Chú Bình nhìn vẻ hốt hoảng của tôi nhẹ giọng:
– Cô ăn sáng đi, đồ ăn Khang đem về đây rồi. Ăn xong chúng tôi sẽ đưa cô về thành phố A.
Về bây giờ sao? Về trong lúc Trung hiểu lầm tôi, muốn ruồng bỏ tôi thế này sao? Không… tôi không muốn! Tôi muốn tìm anh, muốn giải thích thêm một lần với anh, cần thiết thì ba mặt một lời với thầy Phong, dù… tôi cũng không rõ thầy ấy có hợp tác không nữa.
– Cậu cả… đang ở đâu vậy chú Bình?
– Cô để cậu cả yên tĩnh một chút đi!
Chú Bình cau mặt, dù không trực tiếp quát vào mặt tôi nhưng có lẽ chú ấy cũng cùng suy nghĩ với tất cả những người có mặt, bởi lẽ… chứng cứ quá rõ ràng. Tôi không muốn đôi co với chú ấy, lập tức mở cửa bước khỏi phòng. Dù không biết Trung ở đâu nhưng… tôi muốn tìm anh!
Chưa đi được bao xa, bất chợt nhóm người băm trợn của lão Toàn từ đâu xông đến, hai gã to cao quặt tay tôi ra sau, thúc lưng tôi bước, quát to:
– Con lăng loàn, ông chủ bắt mày chịu phạt rồi tống cổ mày đi!
– Các người buông tôi ra! Tôi có liên quan gì đến ông ta chứ?
– Mày phản bội cậu cả, loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-cua-nha-giau/3387087/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.