Một tay Lục Nghiễn Hành ôm Giang Ngưng Nguyệt đứng dậy, tay kia cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, đi ra ngoài thư phòng.
Giang Ngưng Nguyệt ngồi trong vòng tay Lục Nghiễn Hành, hai tay ôm lấy cổ anh. Môi vì vừa nãy hôn mà kiều diễm ướt át, cô nhìn Lục Nghiễn Hành hỏi: “Đi đâu vậy?”
Lục Nghiễn Hành nói: “Bôi thuốc cho em, đồ ngốc.”
Giang Ngưng Nguyệt không vui, véo nhẹ gáy Lục Nghiễn Hành, “Anh nói ai là đồ ngốc?”
Lục Nghiễn Hành cười nói: “Em đấy, không lẽ là anh?”
Anh ôm Giang Ngưng Nguyệt đi đến phòng khách, ngồi xuống ghế sofa.
Một tay ôm eo Giang Ngưng Nguyệt, tay kia kéo hộc bàn trà ra, từ bên trong lấy hộp thuốc ra.
Nghĩ đến việc Giang Ngưng Nguyệt đi xe lửa về ở bên cạnh anh, thậm chí còn bị người ta xô ngã trên xe lửa, anh liền đau lòng, nói: “Em không ngốc, sao lại vì để quay về ở bên cạnh anh mà thà chịu chen chúc trên xe lửa dịp Tết.”
Anh từng thấy quá nhiều ví dụ chỉ có thể cùng hưởng phúc mà không thể cùng chịu khổ, mấy ngày nay công ty xảy ra chuyện, anh cũng không bất ngờ khi nhìn thấy đủ loại lạnh ấm của lòng người.
Tối qua đi tham dự một buổi tiệc thương mại, những người thường ngày từ xa đã chạy đến nịnh nọt giờ không còn đến gần nữa, như thể sợ anh sẽ đến nhờ họ giúp đỡ.
Mà những người phụ nữ bình thường tìm mọi cách tiếp cận anh, tối qua lại càng trốn tránh rất xa.
Anh tìm ba của Triệu Vân Tĩnh có chút chuyện, nhưng nhìn quanh bốn phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906456/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.