Vé máy bay ngày Giao thừa đã sớm bán hết, thậm chí ngay cả khoang hạng nhất cũng không mua được.
Khi Giang Ngưng Nguyệt về nhà thu dọn hành lý, điện thoại cứ luôn mở phần mềm săn vé để mua vé.
Thế nhưng hai tiếng đã trôi qua, vé máy bay, vé tàu cao tốc, vé tàu hỏa đều không săn được một tấm nào.
Cô nhờ Chu Miên và Trần Khiêm giúp cô cùng săn vé, nhưng cả hai người cũng không có thu hoạch gì.
Trần Khiêm nói trong nhóm: “Vé xe dịp Tết mọi người đã bắt đầu săn từ rất lâu rồi, tối nay là Giao thừa, mọi người đều đang trên đường về nhà, không thể có chuyện có người trả vé lúc này.”
Vé xe dịp Tết đã sớm bị săn hết, Giang Ngưng Nguyệt muốn săn được vé trừ khi có người hủy vé, nhưng ai cũng muốn về nhà ăn Tết, căn bản không thể có người hủy vé, cho dù có người hủy vé, đoán chừng người chờ săn vé cũng rất nhiều.
Chu Miên nói: “Đúng vậy Nguyệt Nguyệt, hôm nay cậu không thể mua được vé đâu, hay là hôm nay cậu đừng về nữa. Có lẽ chuyện không hề nghiêm trọng như Giang Nhã nói, cho dù thật sự rất nghiêm trọng, cậu quay về cũng không giải quyết được gì đâu.”
Giang Ngưng Nguyệt ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vali hành lý đặt bên chân.
Cô đã thay xong quần áo, chỉ chờ săn được vé là lập tức đi.
Trong lòng cô lo lắng, nhưng lúc này không thể làm gì được.
Cô mở tin nhắn thoại Chu Miên gửi tới, nghe xong trả lời lại một tin:【Tớ biết không có tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906455/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.