Vào đêm khuya, gần cuối phố đi bộ có một quán bar thắp những dải đèn neon chói mắt phối hợp với cánh cửa đen trang trọng lại hài hòa bất ngờ.
Nam nữ ngoài quán bar ôm ấp nhau rời đi, hoặc là những chiếc siêu xe vừa mới đến.
Tóm lại, là một đêm tốt, không thể hoang phí.
Đi vào trong, bỗng dưng đêm nay có rất nhiều người đến đây ăn chơi tiêu xài.
Vì hôm nay là Thất Tịch.
Vài nhân viên bartender bưng rượu cho khách hàng ngồi trong quầy bar, trong đó có một người đang chuẩn bị đi lấy khay đựng trái cây, bả vai đột nhiên bị vỗ một cái.
“Sao rồi, đêm nay bận rộn lắm à?”
Cậu trai giật mình quay đầu nhìn, thấy là người quen nên cười nói: “Anh Đoạn, anh tới hả, đêm nay nhiều khách quá, hơi hơi vội.”
“Chà, vất vả rồi.” Đoạn Thanh lười biếng nói, bộ vest đơn giản trông rất tiêu dao, phóng khoáng, “À đúng rồi, có thấy người nào mặc vest chỉnh chu giày da đàng hoàng không?”
Cậu trai suy nghĩ một chút, khá ít người ăn mặc kiểu này đi đến quán bar, rất nhanh đáp lại: “Ở bàn 21 khu C, chỉ có một mình anh ta.”
“Ok, anh đã biết, cậu đi đi.”
Đoạn Thanh vuốt tóc, đi đến khu C yên tĩnh của quán bar.
Ghế ở bàn 21 không dài lắm nhưng cũng đủ để Văn Mộc lười nhác ngả người.
Anh cởi áo khoác, cà vạt cũng bị tháo ra, vài chiếc cúc áo cũng bị đứt tơi tả.
Chỉ vẫn luôn không ngừng rót rượu vào ly.
Khay đựng trái cây ở trên bàn vẫn còn nguyên vẹn, nhưng chai rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351747/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.