Đường Oanh nhìn gương mím môi, đây là kiểu váy quây ngực được trang trí bằng những họa tiết lá sen, xương quai xanh xinh đẹp cùng với đường cong bả vai bị để hở, cô cảm thấy có hơi không quen.
“Chị Lý Già, có cái áo choàng nào không vậy.”
“Đường Đường à, đây là lễ phục kín nhất mà stylist tìm được rồi, cái này không hở hang chút nào,khiến người ta cảm thấy không thể dâm loạn.” Lý Già nâng cằm cô lên, đùa giỡn nói.
“Ui, chị Lý Già.” Đôi má Đường Oanh lập tức đỏ lựng.
“Đường Đường, chị Già, đã có xe, bây giờ có thể đi rồi.” Lạc Phiêu Phiêu đã gọi được xe đến, vào trong thông báo, trước mắt cũng sáng ngời, “Woa, hôm nay Đường Đường thanh thủy xuất phù dung* ——”
“—— thiên nhiên khứ điêu sức*.” Lý Già nói tiếp.
* Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức: Thơ Lý Bạch, bây giờ đã trở thành ngạn ngữ ý bảo “hoa sen xinh đẹp mọc lên từ nước trong, không cần bất cứ món trang sức nào vẫn xinh đẹp”
“Hihi, chị Già tỷ hiểu em ghê.” Lạc Phiêu Phiêu cười hí hửng.
“Đi thôi, nếu không sẽ không kịp mất.” Đường Oanh không chịu được những lời khen, da mặt mỏng lên tiếng chuyển chủ đề.
Lý Già xoay người lấy túi xách, thấy còn hộp trang sức trên bàn trang điểm, “Suýt quên, Đường Đường, cầm đôi hoa tai nhãn hiệu cung cấp đi, đừng quên đeo.”
“Em biết rồi.” Đường Oanh dừng chân nhận lấy, nhanh chóng đeo nó lên.
Sắc trời đen kịt, xe chuyên dụng màu đen đến địa điểm đúng giờ.
Đường Oanh xuống xe, theo sau nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351746/chuong-23.html