Giờ khắc này, sự mập mờ giữa trai gái đã được đẩy lên đến đỉnh điểm.
Vậy mà ngay giữa chốn vui chơi tìm lạc thú thế này, đêm nay lại có những mỹ nhân tuy nằm trong ngực thiếu gia, nhưng tâm trí lại chẳng đặt trên người bọn họ, không khỏi khiến cho người ta có chút mất hứng.
Men theo tầm mắt đến chính giữa hội trường, ở đó có một chiếc ghế dài vô cùng rộng rãi và thoải mái nhưng chỉ mấy người ngồi.
Đoạn Thanh không chịu nổi ánh mắt khao khát của đám người xung quanh nên uống xong ngụm rượu cuối cùng trong ly, anh ta liền ném áo vest lên người Văn Mộc Cảnh:
“Mặc quần áo hoặc biến khỏi đây.”
Văn Mộc Cảnh ném quần áo sang một bên, lười nhác ngồi dựa vào sofa, cúc áo sơ mi trước ngực đã cởi hơn nửa, đường cong cơ thể trắng nõn như ẩn như hiện.
Tay áo được anh xắn lên làm cơ bắp trên cánh tay lộ ra mồn một, ngón tay với khớp xương thon dài nổi gân xanh cầm ly rượu hình trụ khẽ lắc lắc.
Chất lỏng sẫm màu trở nên trong suốt như pha lê dưới tác dụng chống bỏng của thủy tinh.
Khóe môi người đàn ông như cười như không, ánh mắt đong đầy tình ý, phong thái vừa dịu dàng lại vừa hoang dã quyến rũ dễ dàng khơi gợi tâm tư của biết bao cô gái.
“Gọi tôi đến để cổ vũ cậu, cuối cùng còn chưa kịp uống mấy chén đã muốn đuổi người rồi à?” Văn Mộc Cảnh cười nhạo.
“Cậu bớt bớt lại cho tôi nhờ.” Đoạn Thanh lười nhác trả lời, “Sao? Trong nhà không ai quản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351742/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.