“Phiền Văn tổng nhường đường một chút, cảm ơn.”
Ngay sau đó, cô đeo khẩu trang, xách túi nhỏ đến trước mặt anh, một loạt động tác tự nhiên nối tiếp nhau.
Văn Mộc Cảnh không nhúc nhích, anh cúi xuống nhìn đôi mắt hạnh sáng ngời của cô, bên trong không còn nét vui vẻ như ngày trước nữa mà chỉ có sự hững hờ nguội lạnh.
Dường như cô đã thay đổi, dường như lại không.
Anh bỗng cảm thấy ngột ngạt, mãi một lúc lâu sau mới chậm chạp đứng dịch sang một bên.
Đường Oanh thấy ở cửa có khoảng trống, liền không chút do dự đi ra ngoài.
“Ôi, Đường Đường phải đi rồi à?”
Lý Già và Lạc Phiêu Phiêu vừa trở lại sau khi xem xong đoạn phim quảng cáo mới quay bèn bắt chuyện với cô.
“Vâng, em còn việc khác nên đi trước, mọi người về sau nhé.”
Lạc Phiêu Phiêu đáp: “Bye bye chị Đường Đường.”
Lý Già cũng nhắc nhở: “Đi đường cẩn thận.”
Sau đó, Lý Già quay đầu lại, thấy người đàn ông đứng bên cửa đang sốt sắng, cô ngạc nhiên: “Văn tổng?”
Văn Mộc Cảnh không buồn phản ứng lại mà rời đi luôn.
“…”
—-
Tháng sáu vội vàng gần qua đi, đàn ve kêu trong những ngày nóng nực khiến thành phố Vân trở nên huyên náo.
Khắp nơi trên mặt đất đều được mặt trời thiêu đốt, nhiệt độ ngày càng tăng cao.
Đường Oanh đã dần quen với thân phận người cha của Chu Trạch Sâm.
Chỉ là nhiều năm không gặp, cô không thể nhanh chóng thay đổi xưng hô, gọi ông một tiếng ba.
Hầu như không gọi theo xưng hô.
Vì vậy nên khi nói chuyện, hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351741/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.